Thứ Ba, 3 tháng 3, 2020

Cãi nhau suốt ngày nhưng không chịu ly hôn - chỉ làm khổ con cái

Sau bài viết bạn đọc cho rằng:

Người Việt mình thường lấy cớ "cố sống với nhau vì con cái", "thương con", "muốn con có bố, có mẹ"... để làm bình phong cho sự thiếu kiên tâm của mình. Và cũng để đẹp mặt với láng giềng nữa. Và thế là có không sao nhiêu cảnh địa ngục dương gian. May là nhân vật trong bài viết này khá bản lĩnh và biết bơ đi, nên không bị hỏng. Ông bố có vẻ vũ phu nhưng thực ra khá thương con.

Một số bạn đọc san sớt cảnh ngộ tương tự:

tình cảnh giống y sì gia đình tôi. Nhưng gia đình tôi tệ hơn là từ no đủ chuyển sang nợ, mỗi ngày bị chủ nợ kéo đến đòi nhàng nhàng khoảng 3 lần đủ kiểu hăm dọa, khóc lóc. Nhiều năm như vậy làm tinh thần anh chị em tôi bị hoảng loạn, kiệt quệ.

Nhưng điều làm phiền tôi nhất là ba mẹ tuồng như mặc nhiên không muốn giải quyết, mặc dầu nhà có đất có vườn rộng, mà suốt ngày đêm quẩn quanh chỉ cãi nhau chuyện ba bồ bịch ( trước đó đã có mâu thuẫn nên ba mới có người khác). thoạt tiên ba mẹ còn thay nhau tiếp chủ nợ, sau đó đẩy cho mấy anh chị em tôi ra khước từ nói ba mẹ đi vắng, đêm 30 Tết người ta ngồi đợi trước cửa nhà.

Không khí gia đình cực kỳ bít tất tay, nhiều khi tôi chỉ muốn ba mẹ ly dị nhau, rồi tụ tập lo bán đất để giải quyết nợ vì đó là vấn đề cần được ưu tiên. Nhưng mỗi lần trò chuyện mẹ lại lái sang chuyện ba rồi than thở, và hoàn toàn không muốn giải quyết.

Điều này làm ảnh hưởng rất nhiều đến tâm lý khi tôi đã trưởng thành, và tôi quan sát anh chị tôi cũng có những dấu hiệu của trầm cảm, dễ cáu gắt. thực thụ chuyện đã qua lâu nhưng tôi không biết phải làm sao để lấy nó ra khỏi tâm thức.

Là một người đã từng trải qua tình cảnh giống nhân vật trong bài viết, tôi nhận việc chứng kiến bác mẹ mình đánh nhau, chửi nhau và thỉnh thoảng lôi con cái vào cuộc sẽ để lại nhiều vết thương về mặt xúc cảm mà thời gian hay bất cứ biện pháp nào khác chẳng thể chữa khỏi.

Tuy nhiên cuộc sống luôn không thể chu toàn, tôi không khuyến khích việc ly hôn nhưng tôi khuyến khích các cặp vợ chồng khi không chịu đựng được nhau nên đồng ý đánh tháo cho đối phương.

Việc này đồng nghĩa hai người cần phải có nhiều trách nhiệm hơn trong việc chia sẻ nuôi con (cả tài chính vật chất và tinh thần) chứ không phải vứt bỏ hôn nhân để tự tìm cho mình hạnh phúc mới mà quên đi trách nhiệm của bản thân. Lẽ dĩ nhiên nghĩa vụ sẽ đơn giản hơn đối với các cặp vợ chồng chưa có con.

Ngày nay các bạn nữ có sự tự chủ và khuyến khích không cần chịu đựng ràng buộc nên số vụ ly hôn xảy ra nhiều và tôi lấy điều đó làm buồn, vì dù xã hội có hội nhập hay thay đổi như thế nào, thì vai trò của người đàn bà trong gia đình theo truyền thống Á Đông là nhường - do đó gia đình có phúc hay không phụ thuộc cốt yếu ở người vợ.

Tôi học được điều này ở gia đình tôi, tuy không hoàn hảo, nhưng đó là giá trị trường tồn của một từng lớp trật tự. Như đã nói, tôi không phê phán việc đánh tháo cho nhau mà thật sự rất mong muốn điều này xảy ra, nhưng đừng lấy quyền và lợi ích cá nhân làm lu mờ đi nghĩa vụ của bản thân (đối với gia đình và từng lớp) khi quyết định thành hôn.

độc giả cho rằng nếu không hạnh phúc, hãy chủ động ly hôn: Ly hôn như giải pháp rốt cuộc, liệu có ai xác định được khi nè cái ngưỡng rút cục? Sau khi tất cả đều bị thương tổn, xúc phạm nhau, tàn phá nhau? Nhất là con cái đã bị hằn vết thương lòng lẫn tâm thần?

Tại sao không xem ly hôn như giải pháp đầu tiên hay thứ cấp khi mâu thuẫn bắt đầu xuất hiện? Nếu xem ly hôn là giải pháp chung cuộc thì bản tính của việc hôn phối chỉ là để ràng buộc gượng và sống giả tạo để kéo dài trước khi ly hôn? Tôi cho rằng 100 đứa con thì cả 100 đều muốn ba mẹ chúng ly hôn sớm khi không hạnh phúc. Mâu thuẫn nên kết thúc sớm, chả có gì ngại để chờ đến lúc nó trở nên bi kịch mới chấm dứt thì đã quá muộn cho cả thảy.

bạn đọc thì cho rằng:

kết hôn không chỉ là một trò chơi, mà là việc nghiêm chỉnh của hai người trưởng thành thương tình và muốn chăm chút nhau trọn đời, trên đời này không có tính cách nào giống tính cách nào. Hai người đến với nhau thì phải bằng lòng lẫn nhau, hôn phối là một đời. Trên đời này không có gì là không giải quyết được, vấn đề là có muốn giải quyết không thôi.

Trừ khi là một trong hai người bội phản lại sự chung thủy vợ chồng hoặc thành thân vì lợi. thì ly hôn là đúng. Và lý do Tại sao khi bước thêm một bước nữa với người thứ hai thì lại sống được với nhau vì họ đã nuốc tiếc từ cuộc hôn nhân thứ nhất và ngó những cái sai của mình và do cái tôi quá lớn trong cuộc hôn nhân trước đó.

Thế nên đừng để hôn nhân là một trò chơi. Hôn nhân là cả đời, bạn có chắc là sẽ sống với người đó cả đời không? Có cùng nhau xây dựng và gìn giữ gia đình nhỏ của mình không? Nếu không đừng thành thân và lại ly hôn. tổn thương người đã chung chăn gối với mình cùng mình sang trọng mọi vui buồn, những khó khăn trong cuộc sống ngần ấy năm liệu bạn có đau trong tim không?

san sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét